Dạy con cách thoát khỏi hỏa hoạn: coi chừng sai lầm

By on 22/08/2017

Mình vừa đọc được một cuốn sách nhỏ dành cho thiếu nhi để tránh hỏa hoạn, do một công ty sách tư nhân khá lớn và nổi tiếng xuất bản. Xem xong chỉ muốn viết những lời này dành cho các bố mẹ và các em nhỏ:

Chúng ta đã có quá nhiều lầm lẫn trong các kiến thức kỹ năng sống dành cho thiếu nhi, và điều này khi ở trong sách càng làm sai lầm trầm trọng thêm. Xin hãy suy xét đúng sai trước khi dạy con bằng sách. Không ai mong muốn tai nạn xảy ra, tuy nhiên phòng bị đúng, giáo dục kiến thức đúng đắn là việc phải làm với tất cả mọi em bé dưới 10 tuổi.

Dạy trẻ kĩ năng thoát hiểm khi có cháy rất quan trọng

Dạy trẻ kĩ năng thoát hiểm khi có cháy rất quan trọng

– Sách nói: Khi xảy ra cháy, nơi an toàn nhất là bồn tắm, em phải xả nước rồi ngâm mình trong bồn tắm, phủ khăn ướt lên mũi: Sai lầm!

Hầu như rất hiếm người chết vì bị lửa đốt. Hầu hết đều chết vì ngạt khí độc! Vì ngạt khí độc mà lăn ra ngất xỉu, sau đó bị lửa táp!

Vâng, và cửa phòng tắm luôn bằng nhựa dẻo, bằng nhôm kính cực mỏng, việc chịu đựng lửa của cánh cửa phòng tắm vô cùng mong manh, nó tự tạo ra rất nhiều khói độc! Trong khi việc đóng cửa cố thủ trong phòng tắm không an toàn bằng việc khi mở cửa phòng ra thấy lửa ngùn ngụt bao quanh ở ngoài thì hãy đóng thật chặt cửa phòng lại! (Kiểm tra tình hình ở ngoài qua việc chạm tay vào tay nắm cửa đo độ nóng!). Được bảo vệ bằng cánh cửa phòng luôn an toàn hơn cánh cửa phòng tắm. Việc đóng cửa phòng là một hoãn binh để tìm cách tốt hơn xử lý. Tuy nhiên nó phải trở thành phản xạ của trẻ ngay trong 1-2 giây đầu tiên!

– Sách nói: Hãy bịt khăn ướt lên mũi rồi đi men theo cầu thang, chân tường gọi người cứu: Sai lầm!

Bịt khăn ướt lên mũi ngăn được khí độc, đó là lý thuyết! Nhưng chúng ta luôn chết vì quá giỏi lý thuyết nhưng lại kém về hành động.

Việc bịt khăn ướt lên mũi – về bản chất – chỉ khiến chúng ta trở nên yên tâm tới mức mù quáng, chúng ta sẵn sàng di chuyển từ nơi đang tạm gọi là an toàn (chỗ ta đang đứng, trong phòng, trên tầng) di chuyển tới nơi nguy hiểm hơn (chỗ mù mịt không nhìn thấy gì, chỗ có lửa, có khói, chỗ ta không biết đang xảy ra điều gì!)

Việc di chuyển thiếu tính toán, mạo hiểm mới là thứ đáng sợ. Chúng ta không chiến đấu với hỏa hoạn, mà là chúng ta đang chiến đấu với sự thiếu hiểu biết của bản thân!

Trong đám cháy, làm sao biết những nơi khác đang như thế nào? Không bao giờ có công thức sống sót chung cho mọi tình huống và mọi đám cháy cả! Chúng ta chỉ có thể dùng năng lực phán đoán tình hình để sinh tồn. Và cái khăn ướt khiến bạn liều lĩnh chính là một kẻ thù của sự sinh tồn.

Bạn bịt khăn chạy lên tầng trên, khói độc chạy nhanh hơn bạn đấy ạ.

Lửa còn nhỏ thì phải chạy đi thật nhanh, lửa to có khói dày đặc thì phải nhanh chóng đóng chặt cửa lại.

– Bình tĩnh mới là cách cứu sống bản thân tốt nhất: Có những vụ hỏa hoạn chết người, vì người thì bịt khăn lao xuống cầu thang, xuống tầng 1 không có khóa cửa, bị nhốt ở giữa cơn lửa. Còn người nhảy ra ngoài ban công thì thương vong vì tai nạn. Trong khi căn phòng của họ thì đồ đạc yên lành không bị cháy. Đám cháy chỉ dừng lại ở cửa. Giá họ cứ ở nguyên trong căn phòng thì biết đâu lại sống và cửa sổ mở ra ban công đã đủ không khí cho bạn.

Vì có một điều rất quan trọng: Chúng ta sống ở thành phố, đông đúc. Nhanh, tiện, dễ dàng phát hiện.

Vâng, thường đám cháy chỉ xảy ra vài đôi phút, người ta đã phát hiện ra. Bạn có nhiều cơ hội sống sót hơn nếu lúc đó bình tĩnh, đóng cửa phòng, đứng yên ngoài ban công hoặc chỗ thoáng nào đó (dù ở trên tầng rất cao) để có cứu viện!

Điều ấy cần một sự bình tĩnh quả quyết ghê gớm. Vì bản năng của chúng ta là chạy trốn!

Phạm Nga



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *